Chúng ta đều đã biết một điều rằng thành công không bao giờ
là dễ dàng hay có thể từ trên trời rơi xuống. Hầu hết mọi người gọi những người
thành công là đang ở trên đỉnh núi. Đỉnh núi cao nhất đó chính là chúng ta có
thể điều khiển được mọi vấn đề trong cuộc sống, biến mọi vấn đề phục vụ cho cuộc
sống của chúng ta. Lúc đó mỗi người sẽ luôn vui vẻ, hạnh phúc, tràn đầy yêu
thương và được yêu thương, trần đầy năng lượng sáng tạo. Lúc đó chúng ta sẽ
thông báo với thế giới rằng “ Thế giới này bắt nguồn từ tôi”. Nhìn vào cuộc đời
của những người thành công thì không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Con đường họ
đi lúc nào cũng uốn khúc, thậm chí gập ghềnh khó mà qua được. Có những lúc, họ
như rơi vào vực thẳm, buồn chán, bất lực, cuộc sống như đối xử với họ thật không
công bằng và họ không thể làm gì được. Nhưng nếu là những người thành công , vực
thẳm đấy càng sâu thì thành công của họ sẽ càng bùng cháy. Và đối với họ, những
trường hợp đó chính là bài học dành cho họ, nhắc họ nhớ rằng “hãy đứng dậy và nắm
lấy vận mệnh của mình”. Suy cho cùng, nếu con người chúng ta đang ở trong hoàn
cảnh nào đi chăng nữa, hay là muốn đạt được điều gì đi nữa thì chỉ cần chúng ta
vùng dậy, nhận lấy trách nhiệm cho chính cuộc đời của mình chứ không phải ai
khác, tìm cho mình một mục tiêu xác định và học cách khiến cuộc đời phải giao
nó cho chính mình. Đó chính là công
thức thành công để chúng ta thoát được mọi vực sâu hoặc muốn leo lên đỉnh núi.
Tại sao lại như thế? Chúng ta đều không xa lạ gì với định đề
“ Bộ não là tài sản giá trị nhất của con người”. Nhưng định đề này thiếu đi một
điều kiện là nó phải được sử dụng hợp lý. Nếu bộ não đó không được dùng vào một
mục tiêu xác định, thì nó sẽ tự động rơi vào trạng thái vô định. Nếu bộ não đó
không thể tạo ra những suy nghĩ tích cực thì nó sẽ tạo ra những suy nghĩ tiêu cực,
làm hao mòn năng lượng của bạn. Vì vậy, khi chúng ta rơi vào vực thẳm kia thì
nó không phải là vực thẳm mà chính là những suy nghĩ của chúng ta đã khiến
chúng ta cảm nhận được vực thẳm. Đối với những người thành công, không phải lúc
nào họ cũng đứng trên đỉnh núi mà chính những suy nghĩ của họ đã cho họ cảm
giác tràn đầy năng lượng như là có được thành công và đang đứng trên đỉnh núi để
tận hưởng nó. Chúng ta đang ở đâu, cảm nhận như thế nào là đều do suy nghĩ của
chúng ta.
Chúng ta cũng luôn biết rằng “ Cuộc chiến lớn nhất của mỗi đời
người là chiến thắng chính bản thân mình”. Bản thân mỗi chúng ta ở đây không phải
là thân thể, tay chân, đầu tóc mà là suy nghĩ của chính chúng ta. Chiến đấu với
suy nghĩ từ bộ não giống như là một cuộc giải phóng vậy, rất vất vả nhưng chắc
chắn sẽ thành công. Và mục đích cuối cùng của cuộc giải phóng ấy là dành quyền
kiểm soát bộ não và biến những suy nghĩ cứng đầu kia phải phục vụ mục tiêu của
mình. Nếu làm được điều đó thì chắc chắn thành công sẽ đến với chúng ta.
Chúng ta khó có thể làm chủ được từng suy nghĩ, vì số lượng
suy nghĩ mỗi ngày quá nhiều. Chúng ta chỉ có thể điều khiển được hướng đi của
suy nghĩ. Về bản chất của suy nghĩ có thể là lời nói, hình ảnh, âm thanh hoặc
là cảm nhận của cơ thể chúng ta. Về cơ bản thì pattern của những suy nghĩ trong
đầu chúng ta cũng chính thói quen. Để thay đổi được thói quen thì không phải
ngày 1 hoặc ngày 2. Chúng ta nên thay đổi dần dần như tạo thói quen dậy sớm, tập
thể dục, đọc sách, tập trung vào những gì mình đang làm, cho đi yêu thương,
thay đổi hàng ngày, dành thời gian cho bản thân mình. Hãy bắt đầu từ những thói
quen dễ thay đổi nhất và bạn có hứng thú nhất. điều đó sẽ giúp bạn có động lực
để tiếp tục với những thói quen sau nữa. Khi bạn đang trong trạng thái không thể
control được cuộc sống của mình thì hãy dừng lại giây phút, ra quyết định với
tâm trí là bạn sẽ dành quyền kiểm soát cuộc đời mình và bắt đầu với những gì bạn
có thể kiểm soát được. Giống như tôi không thể kiểm soát bạn có thể đọc những
dòng này hay không, nhưng tôi có quyền kiểm soát là tôi có thể viết ra những lời
này hay không.
Nhiều khi tôi tự nghĩ rằng, mình chưa làm được gì cả thì không nên viết về thành công, hay cách thức để tới thành công vì sẽ chẳng ai tin hoặc làm theo cả. Nhưng tôi rất thích 1 câu nói của Steve Job là " Cuộc sống là sự trải nghiệm và thành công, không phải sự hoàn hảo". Và đó là lý do mà tôi không nên đợi đến khi nào hoàn hảo rồi mới viết mà cứ viết đi rồi mới có thể hoàn hào được, đúng không ạ?
