Chào các bạn. Hôm nay tôi lại quay trở lại với chủ đề Hạnh
Phúc.
Theo các bạn, Hạnh Phúc là gì?
Đối với mỗi người, Hạnh Phúc lại mang một dáng vẻ, màu sắc,
mùi vị khác nhau. Hạnh Phúc có thể chỉ là phút giây bình yên bên gia đình. Hạnh
Phúc có thể là được đi du lịch và ngắm nhìn những điều mới lạ trên thế giới. Hạnh
Phúc có thể là được nhận một món quà thật xinh xắn từ cô bạn thân, hay Hạnh
Phúc đơn giản chỉ là được hít thở cái không khí trong lành của vùng thôn quê.
Nhưng có một điều chung nhất cho mọi định nghĩa của Hạnh Phúc đó là: Hạnh Phúc
chính là cảm xúc yêu thương trọn vẹn trong trái tim và tâm hồn mỗi người, không
gì có thể thay đổi được nó cho dù là thất bại, nỗi đau trong tình yêu hay gia
đình không Hạnh Phúc.
Nghe thật to tát và văn vẻ nhỉ? Nhưng chúng ta hãy thử dành
ra 5 phút mỗi ngày để ngẫm xem Hạnh Phúc là gì? Và mình có thích sống cuộc đời
Hạnh Phúc hay không? Vì suy cho cùng, bạn có muốn được Hạnh Phúc hay không, thì
chỉ là lựa chọn của bạn mà thôi, không ai có thể lựa chọn hộ cho bạn được cả.
Dạo gần đây tôi rất buồn vì đất nước mình còn thua kém các
nước khác quá, kể cả Lào, Campuchia. Không tính trên phương diện vật chất, cầu,
đường, điện, nét vì thực ra để dân có những thứ đấy để dùng thì nhà nước đã phải
đi vay và bán dầu thô, bán đất cho nước ngoài rất nhiều. Cái cốt lõi ở đây
chính là tư duy của con người về chính đất nước của mình, về chính cuộc đời của
mình, về chính bổn phận và trách nhiệm của mình đối với lịch sử của dân tộc.
Cũng không thể trách cứ dân ta về chuyện đó được. Vì tư duy
dân tộc là một phạm trù đã được trau dồi từ hàng nghìn năm, vượt qua thời gian
và trở nên cố định đến bây giờ. Chúng ta đã trải qua hàng ngàn năm phong kiến.
Chế độ này đã gây ra cho chúng ta một lối tư duy vô cùng thụ động đó là ba mẹ đặt
đâu con ngồi đấy. Cho đến tận bây giờ, có rất ít gia đình tiên tiến có thể thấu
hiểu và luôn động viên con cái học và làm theo những gì mình thích, mà vẫn chủ
yếu là con cái hầu như phải nghe theo bố mẹ răm rắp, kể cả việc chọn trường thi
đại học. Tôi là người ít khi nghe lời bố mẹ khi họ can ngăn tôi làm những gì mà
tôi muốn. Nhưng có một lần tôi đã nghe lời mẹ tôi và chính lần đấy đã khiến tôi
gần như là mất đi một người bạn. Vì mẹ tôi là một người nông dân, chưa biết đến
thuật đối nhân xử thế và tâm trí cũng luôn chứa đầy sự sợ hãi. Bạn hãy thử suy
nghĩ xem cuộc đời mình đang đi theo hướng bố mẹ mình chọn hay là như thế nào?
Ngay từ bây giờ, hãy tự nhận lấy trách nhiệm cho cuộc đời mình, vì bạn sẽ sống
không bằng chết nếu không thể kiểm soát cuộc đời của chính mình.
Chúng ta còn trải qua hơn 1000 năm bắc thuộc, hơn 100 năm dưới
ách nô lệ và chiến tranh. Thời gian đấy đã khiến tư duy của dân ta bị bóp nghẹt
trong sự sợ hãi, cúi luồn, quan liêu. Và hậu quả thì thời điểm bây giờ có thể
nhìn thấy rõ ràng nhất, ngay cả Đang công sản cũng đánh mất đi vai trò tiên
phong trong việc lãnh đao đất nước. Nạn tham nhũng, quan liêu thì thật là kinh
khủng. Ai cũng chỉ muốn vào nhà nước để có được một suất trong các món lậu của,
có được một suất lương hưu ngon lành khi về già, được nhà nước lo cho toàn bộ.
Các cán bộ nhà nước thì toàn là đảng viên, nhưng đi làm thì đi muộn về sớm, chỉ
lo nhậu nhẹt, tán dóc, uống nước trà, hết giờ là về. Tất cả những thái độ, hay
trạng thái đấy không phải là không có lý do đâu ạ.Vì sao chúng ta có thể giành
được độc lập từ tay quân xâm lược? là bởi vì, trong bất cứ thời nào chúng ta đều
có những nhân tài và anh hùng. Những người không chịu đựng được nỗi nhục mất nước,
bị trà đạp nhân phẩm, bị đánh mất danh dự, bị để cuộc sống trao vào tay những kẻ
khác. Vì họ và chúng ta có được độc lập, nhưng họ cũng đã ra đi cùng với chiến
tranh. Và cho đến hôm nay, chúng ta chỉ là những dân đen có tinh thần chẳng
khác gì dân đen thời nô lệ, thời mà đất nước mình chưa được giải phóng đấy cả.
Chúng ta đang để cho lũ tham ô, tham nhũng , quan liêu nhuốm
bùn lên bề dày lịch sử của dân tộc, bôi bẩn lên sự anh hùng của cha ông ta.
Chúng ta nên nhớ rằng, nỗ lực giành độc lập, vẹn toàn lãnh thổ là của ông, cha
hoặc gần nhất là anh chúng ta chứ không phải của chính mình. Chúng ta có những
người anh hùng ngay trước mắt như thế, và chúng ta có quyền tự hào về chính dân
tộc của mình và tự hào về chính trách nhiệm mình đang gánh trên vai, đó là gìn
giữ bản sắc dân tộc, nuôi dưỡng và phát triển lòng yêu nước, đưa danh tiếng Việt
Nam vươn xa ra thế giới. Nhưng có một điều đáng buồn là, thanh niên Việt Nam
dành hầu hết sự ngưỡng mộ cho những thần tượng âm nhạc Kpop, Âu Mỹ hay là những
nhà quân sự nước ngoài mà ít khi đoái hoài đến những vĩ nhân của dân tộc. Có
bao nhiêu người dân lấy Bác Hồ là thần tượng???
Bác Võ Nguyên Giáp đã ra đi,và chúng ta vô cùng thương xót
vì điều đó. Vậy, chúng ta đã làm gì để noi theo gương của Bác, gây dựng danh tiếng
cho Viêt Nam thật lừng lẫy. Bác đã dành cả đời cho các cuộc chiến, ngày đêm lo
cho trận Điện Biên Phủ trên không, chỉ đạo quân ta chiếm lại Dinh độc lập.
Nhưng đấy là công lao của Bác, chúng ta biết ơn vì những gì Bác đã cống hiến
nhưng đừng lấy đấy làm tấm màn che để năm ngủ suốt cuộc đời này. Bác vĩ đại,
nhưng chúng ta thì chưa là được gì. Chúng ta chỉ có thể hổ thẹn thôi chứ chưa
có quyền nói đến chữ tự hào trước mặt họ.
Chúng ta cần thức giấc, hãy nắm lấy quá khứ và tạo dựng
tương lai bằng chính bàn tay và khối óc của mình. Cái lịch sử hào hùng đấy
không thể nào che cho chúng ta mãi được. Hãy nhìn xem, Nhật Bản cũng phải gượng
dậy sau chiến tranh như chúng ta, nhưng họ đã làm được gì hơn chúng ta? Kinh tế
của họ luôn đứng top 5 thế giới. Con người của họ như sao sáng trên trời, kể cả
một đứa trẻ cấp 1 cũng để cả thế giới ngưỡng mộ. Và hãy đối chiếu với chúng ta,
thật đau lòng cho thế hệ sau chiến tranh như chúng ta.
Tôi hơi bị sa đà thì phải, xin lỗi mọi người nhé. Nhưng xét
cho cùng thì hạnh phúc của mỗi người phải được gắn liền với trách nhiệm đối với
tổ quốc và lịch sử hào hùng như thế. Vì theo nghiên cứu mới đây thì chỉ số hạnh
phúc của mỹ đang sụt giảm. Và điều đó chỉ ra rằng, đầy đủ cơm ăn áo mặc, đầy đủ
tự do cá nhân không đảm bảo cho chúng ta có một cuộc sống hạnh phúc. Mà hạnh
phúc bền vững chính là được hạnh phúc trong sự hạnh phúc của cộng đồng, cả xã hội
cùng chung một mục tiêu, đấy mới là tiêu chí để chúng ta tiến tới và xây dựng đất
nước. Chúng ta đang có một lợi thế rất tốt đó là chưa có đường lối phát triển đất
nước rõ ràng, chỉ mới là công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập thôi, cả 2
cái này cũng còn đang linh tinh lắm, chưa có mục đích và điểm đến rõ ràng gì cả.
Vì thế mà chúng ta có thể thiết lập một điểm đến mà toàn dân tộc mong muốn và
yêu cầu nhà nước và đảng hãy dựa theo nhưng yêu cầu đó mà thực hiện. Nếu chúng
ta biết cách yêu cầu và đưa ra việc làm cho chính quyền và nhà nước thay vì ngồi
nhìn họ làm và chỉ biết uất hận thì chắc chắn rằng những tiêu cực trong đảng và
nhà nước hiện nay sẽ được giảm một cách đáng kể. Vì nhà nước này là của dân, do
dân và vì dân, hãy ý thức lấy điều đó và yêu cầu chính quyền phục vụ nhân dân
đúng như những gì dân muốn. Dân đang chưa biết hiến pháp? Yêu cầu chính quyền mở
chiến dịch, đưa hiến pháp tới tận vùng biên giới, tới tân vùng hải đảo. Chỗ dân
ở chưa có thư viện, yêu cầu chính quyền lập thư viện cho dân có nơi tới đọc
sách, đọc báo, nâng cao kiến thức, năng lực tư duy. Dân muốn sửa đổi chỗ nào
hãy nói cho chính quyền biết, để chính quyền lo việc cho dân. Như thế thì có dễ
dàng hơn không ạ? Hãy nắm lấy quyền của mình và đưa ra yêu cầu, nếu không thì
quyền của chúng ta sẽ bị trà đạp một cách không thương tiếc ạ. Và chúng ta sẽ
được hạnh phúc vì dân và chính quyền đã biết hỗ trợ nhau để cũng xây dựng cuộc
sống này.
Tôi xin được kết thúc phần một ở đây vì nó đi hơi vòng một
chút ạ. Rất cảm ơn mọi người và tôi sẽ tiếp tục phần 2 nữa, phần này sẽ được đề
cập tới hạnh phúc ở cấp hộ cá nhân thôi ạ :D. Mọi người đón đọc nhé.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét