Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015
Tôi đã có những câu hỏi về cuộc đời mình từ rất sớm. Có lẽ vì trải qua một tuổi thơ không được yêu thương đúng nghĩa. Cho đến hôm nay, tôi mới có thể nói là nhìn rõ được tận sâu gốc rễ vấn đề một chút. Những năm học cấp 2 và cấp 3 tôi không để ý lắm tới vấn đề của mình, mặc dù khá là nặng. Cho tới khi vào đại học, thời gian rảnh rỗi hơn, không phải lo làm bài tập về nhà nữa nên cũng có nhiều không gian cho vấn đề nó trỗi dậy hơn. Tôi luôn tự hỏi " Mục đích sống của mình là gì?" cộng thêm cảm xúc tiêu cực tôi mang trong người nữa thì câu hỏi này dường như chưa bao giờ có câu trả lời, cho đến hôm nay tôi cũng chưa biết câu trả lời là gì. Có thể thành thật mà nói rằng tôi đã không cho bản thân mình một chút xíu thời gian hay không gian mà lên tiếng. Tâm trí của tôi lúc nào cũng bận rộn, nó bận lắm. Nó lúc nào cũng chỉ hỏi mỗi câu, nó sống trên đời làm gì. và với nguồn năng lượng tiêu cực trong người thì nó đã thu hút biết bao nhiêu là điều quái gở trên đời này đến với nó. Cũng đã mấy lần nó tính tự tử, nhưng nhát gan nên không dám, thế là vẫn sống đến bây giờ. Nó cứ thế, cứ dằn vặt mình, cứ cười nhợt với thế giới bên ngoài để tỏ là mình vẫn bình thường cho đến bây giờ luôn. Tốt nghiệp ra trường thì nó đi làm thêm ở trong siêu thi, bán hàng thôi. Lúc không có khách thì nó rất tỉnh và yêu đời, nhưng có khách cái là nó như là đang vi vu trên đỉnh núi thì rơi xuống địa ngục, muôn vàn cảm giác khó chịu âp đến, rồi cả nói không lên tiếng, nên lời, khách chẳng nghe thấy nữa. Ôi về cơ bản là nó vẫn cười, nhưng suy nghĩ và cảm xúc của nó thì như con chó mực bị chủ hành trong đống than bùn, bê bết. Mệt mỏi quá thế là nó tìm xem có cách nào cải thiện được không. Mày mò thế nào nó cũng ra được Body code, rồi từ đấy là ra thiền định, lời khẳng định tích cực, tưởng tượng nguồn ánh sáng... Nhiều lắm mà chắc nó quên gần hết. Ngày nào nó cũng tập thiền, hôm tập cái này, hôm tập cái kia. Về cơ bản là nó cứ nhảy loạn xạ, chả kiên trì theo đuổi được cái nào cho ra hình ra hồn. Cũng có lúc nó như thấy ánh sáng, những gì nó thực hiện cũng đã làm nó yêu đời hơn, cảm nhận được sự ấm áp từ trái tim của nó, cảm nhận thấy được sự hưng phấn, dễ chịu, thoải mái... phải nói là chưa bao giờ nó có. Ôi, nhưng sao được có mỗi tí xíu buổi sáng ah, đến trưa chiều, tối là lại đâu vào đấy, đau đầu lắm. Đấy, mấy hôm nay nó chẳng học hành gì, cứ đi ra đi vào thôi nhưng cũng chẳng buồn đi đâu. Nó chẳng muốn gặp ai cả vì bộ dạng của nó thảm hại lắm. Mấy bài luyện tập mà chẳng xong được bài nào, kết quả cứ lẹt đẹt, ôi buồn. Cho đến bây giờ nó thấy mệt quá rồi, không thể cứ như thế này được. Nó sai ở chỗ là vẫn không chịu yêu quý lấy bản thân mình, lắng nghe bản thân mình, tự hành cái đầu mệt thế này đây. từ giờ thì nó quay trở lại bài tập đơn giản nhất là, viết lời tri ân mỗi ngày. nhẹ nhàng hơn biết bao nhiêu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét